Họ của năm 12 tuổi
12 tuổi, ta ném đời mình vào một hành trình dài..
Ta thay đổi, lớn lên, mang trong mình kỷ niệm về những tháng ngày rực rỡ và những nỗi buồn không gọi được thành tên.
Như là bất lực, là tủi thân, là đau khổ.. Tất cả ủ ê những ngày tháng cũ, ru cả một thời đã qua.
Rồi mình xa. Mình chia tay cho một hành trình mới. Mình đi rồi mới hay nhau, nỗi buồn còn ẩn hiện từ trong đáy mắt..
_
Tuổi 12 nổi loạn, cậu bỏ nhà đi tìm nhiều cái hay ho hứng khởi của thế giới bên ngoài ngọn núi già ủ tro qua năm tháng.
Tuổi 12, cậu lần đầu gặp và kết bạn với một tên nhóc trạc tuổi mình. Cũng như cậu, hắn hồn nhiên, tinh quái và nghịch ngợm.
Cuối cùng cậu cũng được sống đúng với cái tuổi 12 của mình.
Một hành trình không quá dài lâu, nhưng đủ để hắn xem cậu là người bạn thân nhất. Rồi cậu trở về nhà, vì bị kích động mà chán chường và giận dữ. Hắn, vẫn ánh mắt sáng trong, quyết tâm và cứng đầu luôn nhìn thẳng, xông vào ngọn núi cấm và lôi cậu theo cho kì được.
Từ trong ngục tối, cậu biết hắn làm được. Vì cậu tin hắn mà.
Nếu đó là một ai khác, cậu sẽ nghi ngờ và do dự. Nhưng vì đó là hắn, cậu chắc chắn hắn sẽ làm được.
Người quản gia của gia đình cậu không ngăn hắn nổi, ông chịu thua, phải để hắn đoàn tụ cậu thôi. Ông thương cậu như con. Ông bảo rằng thế giới ngoài kia lắm dối gian và lừa lọc, hãy chăm lo cho cậu nhé.
Hắn hứa, cười và rời đi. Nụ cười của những người bạn thân reo vang một góc phố chiều ngập nắng.
Một đêm dưới bầu trời đầy sao tại nơi đã dung dưỡng con người hắn, hắn hỏi cậu về tương lai, về ngày mai, rồi nói cậu hãy đi cùng hắn nhé. Hắn trong sáng quá, tươi vui và ngập tràn hy vọng. Cậu như choáng ngợp, hoàn toàn bị cuốn theo những chộn rộn rất bình yên nhưng cũng rối tung rối mù, chẳng đầu chẳng đuôi của hắn. Thế là cậu tin, cậu đi theo hắn.
Hắn đi đâu thì cậu đi đó. Hắn muốn làm gì cậu cũng sẽ vì hắn mà giúp sức, mặc bản thân có thích hay không.
Tuổi 12. Hắn muốn mạnh lên để tự mình giao đấu, ừ thì cậu giúp hắn mạnh lên. Cả hai cùng luyện tập để lớn lên.
Tuổi 12. Hắn muốn giúp người này, giúp người kia, ừ thì cậu giúp. Cả hai cùng nhau chiến đấu.
Tuổi 12. Hắn lại gieo mình vào trò chơi cạm bẫy, ừ cậu đi theo. Cả hai lại kề vai sát cánh.
Tuổi 12. Hắn bảo sẽ giới thiệu cậu với tư cách là người bạn thân nhất với cha mình. Cậu ngại ngùng quay mặt, nào biết đâu ngày ấy biết chừng nào mới đến.
Tuổi 12. Hắn lao mình vào hiểm nguy bất chấp sinh mệnh, cậu vẫn đi theo. Nhưng giờ đây, trong lòng đã bắt đầu rạn vỡ. Cậu sợ hãi trước thế lực ngoài kia. Cậu thấy mình yếu đuối và sợ một nỗi sợ rất con người.
Cũng tuổi 12. Cậu thật lòng thật dạ muốn bảo vệ ai đó, cậu khóc cho nỗi đau của chính họ, cũng như khóc cho sự yếu đuối của bản thân khiến cậu chùn bước, không thể bảo vệ người bạn đầu tiên và duy nhất mà cậu trân trọng nhất.
Tuổi 12. Cậu đã biết hết lòng chiến đấu vì một người khác, không phải vì niềm vui, thử thách hay nhiệm vụ. Cậu cuối cùng đã biết đứng lên và chống lại. Cậu đã mạnh hơn nhiều. Cậu trở về nhà với những lọn tóc lấm tấm máu me, mồ hôi bịn rịn nơi trước trán cùng những vết bầm hằn đậm trên khuôn mặt.
Tuổi 12. Cậu đã lừa dối bản thân mình, cậu lại âm thầm chịu đựng như bao lần. Vì với tất cả những khoảnh khắc quý báu trong cuộc sống mà hắn đã tạo cho cậu, cậu tin rằng những vết thương kia là hoàn toàn xứng đáng.
Tuổi 12. Cậu và hắn, sau bao khó khăn vẫn tiếp tục cùng nhau chiến đấu. Và cậu hiểu rõ, chính cậu cũng chẳng muốn đổi thay điều đó. Vì cậu không muốn xa.
Và ở tuổi 12. Hắn mang theo thù hận trên lưng, mạnh mẽ đấu tranh, không ngại ném bản thân hắn vào nguy hiểm. Nhưng lần này hắn muốn một mình.
Tuổi 12. Cậu bị gạt ra bên lề cuộc sống của người cậu từng hết lòng bảo vệ.
Tuổi 12. Cậu nói dối, bảo rằng mọi thứ không sao. Một người bạn nhận ra và người ấy tự hỏi:
"Vậy sao trông cậu lại buồn đến thế?"
Ở tuổi 12. Tôi không nghĩ cậu đã từng khóc nhiều như thế trước đây.
Nếu là tôi cho dù 22 hay 32 tuổi, nhìn người mình yêu mến thân xác đọa đày, thương tích đầy mình nghiêm trọng đến mức đạt ngưỡng cái chết, tôi cũng sẽ rất đau lòng, cũng sẽ nghẹn ngào rơi nước mắt.
Có những tổn thương ta không nói được thành lời. Nhưng tôi biết dẫu cậu có bao nhiêu tuổi, những thứ không gọi được thành tên vẫn mãi cuộn sóng cồn cào trong tâm trí.
Cậu ra đi tìm người cứu hắn.
Người quản gia nhìn cậu xót xa, nhận ra nếu là cậu của ngày xưa, thì đã không phải chịu đựng nhiều như thế.
Cuối cùng ở tuổi 12.. Chẳng còn lí do gì cho cậu ở bên cạnh người bạn cậu yêu thương nhất nữa.
Dù cậu muốn hay không, dù hắn muốn hay không, lời chào tạm biệt cũng đã ở trên môi rồi.
Tôi đã mong hắn khóc rồi ôm siết cậu thật chặt, nói câu xin lỗi và cảm ơn nghẹn ngào. Thế mới xứng cho bằng hết những khổ đau cậu vì hắn mà âm thầm chịu đựng.
Tôi đã muốn hắn cúi đầu trước cậu, rồi nhìn những tổn thương mà hắn gây ra cho người mến yêu mình nhất.
Nhưng không, hắn vẫn ngây ngô và trong sáng, vẫn trẻ con như tuổi 12 của hắn. Đâu ai biết hắn thấu được gì. Chỉ biết là tự phía cậu, cậu chỉ mong hắn được bình an và khỏe mạnh.
Tuổi 12. Hắn có mục tiêu, cậu bây giờ cũng đã tìm được mục tiêu. Hai người chẳng còn song hành cùng nhau nữa.
Tuổi 12. Dẫu biết là thương, nhưng cậu chẳng thể phụ thuộc cảm xúc vào mãi một người. Cậu phải lên đường tìm cho mình chút cảm xúc riêng. Vì cậu cũng chẳng thể cứ mãi đuổi theo sau hình bóng của ai đó.
Vẫn như bao lần, hắn lại nhìn về phía trước với đôi mắt cương nghị đầy quyết tâm.
Còn cậu cúi nhìn về phía bàn chân bước, đôi mắt thoáng buồn những nỗi buồn ta không gọi được thành tên..
Xem phim này rất lâu r, nhảy đọc bài này tự nhiên cảm giác bồn chồn khó tả, thì ra vẫn có ng cùng cảm xúc với mình, đồng cảm vs mình, mình thấy rất tội Killua suốt cuộc hafnh trình đều là để chạy theo Gon, bảo vệ Gon, đến lúc chia tay cũng thấy vui vì Kil đã tìm đc cho mình lối riêng mà cũng bùn vì tình bạn nafy phải đường ai nấy đi..
Trả lờiXóahay! chất lượng nhất
Trả lờiXóaChào bạn, Buni rất vui vì bạn đã ghé thăm blog của Buni, hehe cảm ơn bạn nhiều nhè <3
XóaĐọc cái này kiểu muốn khóc dã man thương bé kill của toy 😿
Trả lờiXóaThương không kể hết luôn ấy chứ, tại sao một nhân vật hoạt hình thôi mà lại khiến tôi đau lòng đến vậy =((((
Xóachèn thêm 2 video ở cuối bài này mà tôi muốn khóc quá, bình thường khi xem đi xem lại một cảnh nhiều lần rõ ràng sẽ bị chán và không còn cảm xúc mãnh liệt như lần đầu, thế mà đã nhiều lần xem cảnh 2 người tạm biệt nhau mà đến bây giờ xem thêm lần ở lúc chỉnh sửa video mà tôi vẫn buồn dã man, rưng rưng nước mắt như lần đầu xem nó vậy ;-;
Trả lờiXóabạn kèm từng video ngay diễn biến đoạn đó luôn, thích cực
XóaNiceeeee
Trả lờiXóabài này làm kĩ thật đấy, tôi thấy nó trong group fandom do một bạn đính link vào
Trả lờiXóaChào bạn. Cảm ơn bạn đã dành chút thời gian ghé thăm blog nhỏ xíu xiu này của bọn mình.
XóaChúc bạn ngủ ngon ❤